“Vượng Tài! Dừng lại!”
Ngay khi Bào Lực Hành cùng những người khác còn đang bàng hoàng không biết làm sao, Lâm Tễ Trần lại nhẹ nhàng quát một tiếng.
Cảm giác này thật khó tả... cứ như thể hắn đang quát mắng chó nhà mình vậy, vô cùng tùy tiện.
Bào Lực Hành suýt nữa bật khóc, đại ca ơi, đây đâu phải chó, đây là một quái vật đáng sợ kia mà, ngươi không ra tay thì thôi, lại còn gọi nó là Vượng Tài, chẳng phải là chê chúng ta chết chậm sao...




